Thứ Tư, 10 tháng 5, 2017

Hành trình 4 ngày từ thiện Bắc Kan 2016

"Cuộc sống trở nên khó khăn hơn khi chúng ta sống vì người khác, nhưng nó cũng trở nên đẹp đẽ và hạnh phúc hơn" -  Albert Schweitzer

Khi ai đó hỏi về những mơ ước, hầu hết chúng ta sẽ nói về những điều lớn lao, những hoài bão cao xa trong tương lai. Thế nhưng đối với một cô bé nghèo thì ước mơ thật vô cùng giản dị: em cần một đôi dép . Đối với nhiều người điều ấy chẳng đáng để tâm nhưng với em nó lại là một mơ ước thật sự. Thế mới biết trong cuộc sống thường ngày còn rất rất nhiều những cảnh đời bất hạnh, tuổi thơ các em gắn liền với những tháng ngày phải bươn chải vất vả trên từng lương phụ giúp ba mẹ để kiếm tiền nuôi bản thân và gia đình. 

Cuộc hành trình 2016 của chúng tôi lại bắt đầu từ những bức ảnh em nhỏ khó khăn đang cặm cụi học bài trong ngôi trường khá hoang sơ tại  Slam Cooc Thượng Quan Ngân Sơn Bắc Kan vô tình xuất hiện đâu đó trên diễn đàn. Và tôi bắt đầu tìm hiểu về nơi đây:


Slam Coóc là một trong những thôn khó khăn nhất của xã Thượng Quan huyện Ngân Sơn nói riêng và của tỉnh Bắc Kạn nói chung. Đường đi lại khó khăn, thôn chưa có điện lưới, 36/38 hộ thuộc diện hộ nghèo, việc phát triển kinh tế - xã hội, xóa đói, giảm nghèo ở nơi đây thực sự là nan giải.


Hành trình 4 ngày dòng dã trên yên xe, đồ từ thiện đã được đóng gói sẵn sàng và gửi xe khách đến điểm Thượng Quan. Chủ yếu trên xe máy chúng tôi là đồ cá nhân thuận tiện cho việc di chuyển xa.
Ngày 1:  Hà Nội - Thái Nguyên - TP Bắc Kan
Chúng tôi xuất phát tại Hà Nội lúc 2h chiều. Do chưa hiểu rõ con đường đi nên chúng tôi đường khá vòng. Mất một buổi chiều chúng tôi đến TP Bắc Kan lúc khá muộn và nghỉ tại đêm TP, thời gian này khá hợp chúng tôi có cơ hội khám phá những món ăn nơi đây.
                                            Một buổi sáng tại TP Bắc Kan
🍀
Ngày thứ 2: TP Bắc Kan - Thượng Quan - Ngân Sơn. Nghỉ tối tại ngôi trường chính
Một cung đường khó quên khi chúng tôi qua 2 đèo Giàng và Đèo Gió ấn tượng bởi những khung cảnh đẹp trên cả tuyệt vời. Đến Thượng Quan nhận đồ từ thiện từ xe khách chuyển tới


Đèo Gió

Đèo Giàng
Nhận đồ từ xe khách và đóng đồ bắt đầu cuộc hành trình


Tối nhá nhem gặp mưa phùn chúng tôi đã đến điểm trường chính

Bữa cơm chan chứa tình thân từ các cô giáo trường chính
Ngày 3: Gian nan đường đến Slam Coóc
Con đường và địa điểm trường Slam Cooc

Từ trung tâm xã Thượng Quan, đến thôn Sam Coóc tính theo đường chim bay không phải xa lắm, nhưng chỉ có đường mòn. Để đi xe máy đến Thôn Slam Coóc chúng tôi phải mất gần 3 giờ đồng hồ, vượt quãng đường hơn 70km, qua xã Thuần Mang, đèo Khau Pi qua huyện Na Rì để từ xã Vũ Loan vòng lên thôn.
Slam Coóc- tiếng địa phương có nghĩa là nơi tiếp giáp ba tỉnh (Bắc Kạn, Cao Bằng, Lạng Sơn), một tiếng gà gáy cả ba tỉnh đều nghe được. Thôn Slam Coóc nằm giữa mịt mùng rừng núi, gồm 1 xóm ở trung tâm thôn và 3 chòm xóm nằm ở 3 hướng khác nhau hợp lại. Xóm Khuổi Đông xa nhất, đi bộ mất khoảng 1,5 giờ đồng hồ, chỉ có 2 hộ dân. Thôn Slam Coóc hiện nay có 38 hộ dân với gần 100% số khẩu là dân tộc Dao.

Anh Triệu Minh Trường – Trưởng Ban mặt trận thôn cho biết: Từ ngoài vào thôn, xe máy chỉ đến được trung tâm thôn, còn việc đi lại giữa các chòm xóm hoàn toàn phải đi bộ. Thôn chưa được phủ sóng điện thoại nên mỗi lần có công việc gì muốn truyền đạt cho bà con, cán bộ thôn phải đi bộ đến tận nhà, kể cả muốn thông báo cho bà con đến họp thôn cũng vậy. Riêng việc đến được xóm Khuổi Đông để thông báo cho 02 hộ dân ở đấy đã mất một buổi rồi. Còn nếu là công việc cần đi họp tại UBND xã Thượng Quan thì có lúc xã phải gửi giấy mời từ trước nhiều ngày...
Con đường đất xe bình thường không thể vào chúng tôi phải có sự trợ giúp từ thanh niên bản

🍀Cuộc sống người dân quá khó khăn

Đường đi vất vả đã làm cho Slam Coóc khó phát triển. Cuộc sống của bà con gần như chỉ quanh quẩn trong thôn, gắn với ruộng nương là nhiều, ít khi có cơ hội ra ngoài để tìm hiểu, học hỏi kỹ thuật trồng trọt, chăn nuôi, sản xuất. Không có sóng điện thoại, không có ti vi, không mạng internet, nên không có nắm bắt kịp thời các tin tức thời sự…

Điện lưới quốc gia là điều Slam Coóc chưa dám ước đến. Để thắp sáng, một số nhà bà có lắp đặt được máy phát điện mini chạy bằng sức nước, những hộ không có thì phải trong cảnh đèn dầu. Chiếc cối giã gạo bằng sức nước là công cụ rất thiết thực và gắn bó với người dân nơi đây, bởi làm gì có máy xay sát, nếu chở thóc xuống xã Vũ Loan (Na Rì) thì mất nhiều thời gian, công sức đi lại.
Cuộc sống khó khăn, trong vòng luẩn quẩn, sản xuất chủ yếu là tự cấp, tự túc. Một số sản phẩm hàng hóa như cây thạch đen, hoa hồi bà con làm được thì lại bị ép giá vì con đường đến thôn quá vất vả, rất hiếm có tư thương đến thu mua.

Con đường lên nhà trưởng bản

Không những vậy, điều kiện tự nhiên nơi đây cũng khắc nghiệt khiến cho hoạt động sản xuất gặp không ít khó khăn. Theo anh Triệu Văn Trung – Bí thư chi bộ thôn, toàn thôn có hơn 4ha diện tích đất trồng lúa thì 100% diện tích chỉ cấy được lúa một vụ, đó là vụ mùa sớm, bắt đầu cấy từ tháng 5 âm lịch. Năng suất lúa tại thôn cũng thấp hơn so với các thôn khác ờ vùng lân cận. Do đó, hàng năm một số hộ ít ruộng vẫn thường bị thiếu đói vào những tháng giáp hạt…

🍀Việc học tập của các em nơi đây cũng rất khó khăn. Hiện nay, tuy toàn bộ trẻ trong độ tuổi đã được đến trường nhưng điểm trường Slam Coóc vẫn còn hết sức tạm bợ. Lớp học dựng bằng gỗ và mượn tạm nhà họp thôn để học, gồm một lớp mẫu giáo ghép các độ tuổi có 15 em và một lớp ghép tiểu học 3 trình độ 1+2+3 có 06 học sinh. Vào mùa đông, các em không có đủ quần áo ấm, mũ, tất… để đến trường. Đồ dùng, đồ chơi của các em mẫu giáo còn rất thiếu thốn…

Một số hình ảnh trong chuyến từ thiện







Hoàng hôn trên đỉnh Slam Cooc
Cảm xúc thật lạ khi ra khỏi điểm trường Slam Cooc lúc nhá nhem tối. Cảnh hoàng hôn thật đẹp cũng là lúc chúng tôi chào tạm biệt người dân nơi đây.

Ngày 4. Ngân Sơn - Na Rì - HN - Ngày trở về

3 cô gái trong cuộc hành trình

Đơn giản cho đi bạn cho đi bấy nhiêu sẽ nhận được nhiều hơn thế. Khi cô bạn tôi nói với tôi rằng:" đây là lần đầu tiên trong đời thấy cuộc sống mình có ý nghĩa như thế" là tôi biết rằng hp có trong từng hành động nhỏ.
Ngày trở về chúng tôi 7 đứa mang 7 suy nghĩ khác nhau, mỗi đứa nhìn về một phía nhưng tôi tin chắc rằng, tất cả chúng tôi đều mang một thứ cảm xúc thật sự không thể diễn tả thành lời. Riêng tôi, tôi có phần luyến tiếc pha lẫn nhớ nhung và chắc chắn không thể thiếu những nỗi niềm ấp ủ cho nhưng chuyến đi sau.
Cuộc đời là một chuỗi những giai đoạn mà rồi ai cũng phải trải qua từng bước một. Đừng lãng phí thời gian nhưng cũng đừng đốt cháy giai đoạn bởi chăng ai có thể biết được may mắn sẽ mỉn cười với mình ở giai đoạn nào! Hãy cứ sống và cứ yêu thôi. Và đối với tôi, nhất định tình yêu phải được gửi đến những miền xa. Sẽ còn nối tiếp những chuyến đi.
To be continue......

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét